You are currently viewing REVIEW SÁCH: NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN
Review sách Người Thầy Đầu Tiên – Câu chuyện về ‘hai cây phong’ cùng tình thầy trò cao quý

REVIEW SÁCH: NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN

Ngày trước, khi còn là học sinh, tôi vẫn luôn ấn tượng câu chuyện về Hai Cây Phong trong sách ngữ văn lớp 7. Văn phong của tác giả khi đó nhẹ nhàng, êm đềm mà có chứa đựng nỗi buồn cùng niềm hy vọng sâu sắc, vô tình im đậm dấu ấn trong tuổi thơ tôi hình ảnh về Hai Cây Phong sừng sững trên ngọn đồi của một miền quê nước Nga.

Mãi sau này, khi vô tình đọc được tác phẩm Người Thầy Đầu Tiên, ký ức về Hai Cây Phong lại hiện về trong tôi một lần nữa. Trên tất thảy, tôi hiểu hơn về ý nghĩa của chúng, về một tình cảm thầy trò sâu đậm, những ý nghĩa nhân văn sâu sắc mà tôi sẽ không thể nào quên trong suốt cuộc đời của mình.

Tác giả Aitmatov và Người Thầy Đầu Tiên

Tác giả Chingiz Aitmatov

Chingiz Aitmatov (1928-2008), ông là một nhà văn lớn, một cây bút huyền thoại của văn học Xô Viết xưa. Sinh ra trong một gia đình có cha làm cách mạng nhưng chịu nhiều biến cố. Aitmatov đã bộc lộ niềm yêu thích viết văn từ khi còn nhỏ. Những tác phẩm của ông mang lối viết nhẹ nhàng nhưng hàm chứa nhiều ý nghĩa. Xoay quanh những câu chuyện về dân tộc Kirgiz, về tình yêu, tuổi trẻ, núi đồi và thảo nguyên. Những áng văn giản dị, súc tích, kết hợp được tính đương thời và sự lãng mạn đã làm say mê biết bao độc giả trên khắp thế giới.

Cuốn sách Người Thầy Đầu Tiên nằm trong tập Núi Đồi và Thảo Nguyên được ông viết vào năm 1961 gồm 3 truyện vừa. Cuốn sách đã khiến nhiều độc giả say mê, đồng cảm và yêu mến các nhân vật như thầy Đuy-sen, An-tư-nai, xúc động trước tình cảm thầy trò cũng như tình yêu cùng ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Ông đã đạt được nhiều giải thưởng lớn về văn học, nghệ thuật. Các tác phẩm của Aitmatov đã được dịch ra hơn 100 thứ tiếng và nhiều quốc gia trên thế giới, một số tác phẩm đã được dựng thành phim.

Câu chuyện về Người Thầy Đầu Tiên

Người thầy đầu tiên mở đầu bằng bức thư của một nữ học sĩ nổi tiếng gửi đến cho tác giả, mong muốn đưa câu chuyện của bà đến với mọi người để người dân tại làng Ku-ku-rêu thanh bình hiểu hơn về người đưa thư, cũng chính là người thầy đầu tiên của bà.

Hai cây phong sừng sững trên đồi

Làng Ku-ku-rêu thời đó nghèo lắm, những đứa trẻ từ bé đã phải phụ giúp gia đình không được đi học, mà cũng làm gì có trường cho chúng học cơ chứ. Thầy Đuy-sen là một người lính được phân công về làng dạy học. Dù bị người dân trong làng phản đối nhưng thầy Đuy-sen vẫn quyết tâm dựng lên ngôi trường, cho những đứa trẻ nghèo khó biết đến con chữ, hy vọng cho chúng một tương lai tươi sáng hơn. An-tư-nai, một cô bé nghèo khó mồ côi từ nhỏ, phải sống nhờ nhà họ hàng, hàng ngày vất vả phụ giúp gia đình nhưng thiếu thốn tình yêu thương. Nhờ thầy Đuy-sen thuyết phục, thậm chí là ‘dọa dẫm’ gia đình họ hàng, cô bé An-tư-nai khốn khổ mới được đến trường.

An-tư-nai chăm chỉ, thông minh, chẳng mấy chốc đã đứng đầu lớp. Cô bé chăm chú lắng nghe say sưa từng lời thầy giảng, những câu chuyện của thầy Đuy-sen về cách mạng, về Lê-nin gieo vào trong cô cùng những đứa trẻ khi đó những ước mơ về một tương lai tốt đẹp. Thầy Đuy-sen cùng An-tư-nai cùng nhau trồng lên hai cây phong trên ngọn đồi, mong chúng sẽ ngày càng phát triển. Thầy Đuy-sen nhắn nhủ với An-tư-nai rằng, cô cũng giống như hai cây phong đó, sau này nhất định sẽ lớn lên thành tài, hiên ngang như hai cây phong sừng sững trên đồi cao lộng gió. Không phụ lòng của thầy, trải qua nhiều biến cố, An-tư-nai giờ đây trở thành một học sĩ nổi tiếng cả nước, là niềm tự hào của cả làng Ku-ku-rêu.

An-tư-nai nhận ra tình cảm với thầy và gửi cho thầy Đuy-sen một bức thư. Nhưng có lẽ vì lo cho cô học trò nhỏ nên thầy Đuy-sen không hồi đáp. Hai người bị chia cách bởi chiến tranh, đến khi gặp lại, An-tư-nai đã là một học sĩ có tiếng trong khi thầy Đuy-sen trở thành một người đưa thư. Chính câu chuyện của An-tư-nai đã khiến người dân làng Ku-ku-rêu có một cái nhìn khác thiện cảm hơn về người thầy đáng kính ngày nào.

Ý nghĩa của Người Thầy Đầu Tiên

Câu chuyện về tình thầy trò là bài học cho sự hy sinh, sự yêu thương cùng sự tận tâm với nghề

Bạn có tin không nếu tôi nói thầy Đuy-sen có khi còn chưa nắm hết bảng chữ cái nhưng theo tiếng gọi của tổ quốc mà dũng cảm đứng lên lập trường học, trở thành người thầy dạy học cho những đứa trẻ nghèo. Có lẽ hiếm ai lại có được sự dũng cảm và sự hy sinh lớn lao như thế.

Tôi học được ở thầy Đuy-sen về lý tưởng sống, lòng dũng cảm, sự kiên trì, sự hy sinh và tình yêu thương lớn lao của thầy dành cho những thế hệ tương lai. Tôi học được từ An-tư-nai về nghị lực phi thường, về tình yêu cùng những nỗ lực không biết mệt mỏi để vươn lên và không đầu hàng số phận.

Người thầy đầu tiên xứng đáng là cuốn sách đáng đọc dành cho tất cả mọi người. Giáo dục chúng ta về nghĩa cử cao đẹp của tình người, tình thầy trò cùng truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc Việt Nam. Hai cây phong sừng sững trên đồi cao, hiên ngang đối mặt với bao nhiêu thử thách là minh chứng mạnh mẽ nhất về tình thầy trò khăng khít. Nó nhắc nhớ tôi về những người thầy của mình cùng những bài học mà tôi không bao giờ quên.

Ý nghĩa của giáo dục không phải là nhồi nhét vào đầu học trò những công thức, kiến thức khô khan trên sách vở và là gieo vào đó hạt mềm của tình thương, của sự tò mò về thế giới rộng lớn, khuyến khích học trò tự học và làm chủ cuộc sống của mình. Theo tôi đó mới thực sự là ý nghĩa của giáo dục mà tôi đã đúc kết được trong cuốn sách nhiều ý nghĩa này.

Cảm ơn những người thầy đầu tiên đã đến trong cuộc đời tôi.

Trả lời